Tôi yêu cầu chồng dành ra một chút để tiết kiệm, khi trả nợ cho mẹ thì chia sẻ với tôi nhưng anh không đồng ý.
Tôi 23 tuổi, chồng 36, kết hôn được 3 năm, thời gian yêu và cưới là 7 năm. Từ khi cưới, số lần hạnh phúc, không cãi vã chắc đếm trên đầu ngón tay, tuy không đến nỗi động tay chân, nhưng khiến tôi tức nghẹn muốn ngất xỉu. Tính anh trầm, ít nói, làm IT nên tối ngày chỉ ôm máy tính và không cần biết bất cứ chuyện gì. Điểm tốt ở anh là giữ lời hứa, và khi tôi bệnh anh chăm rất tốt. Anh từng ngoại tình một lần, do mẹ chồng gây áp lực nên anh quay về.

Từ khi kết hôn, anh không bao giờ chia sẻ với vợ bất cứ chuyện gì. Là thu nhập chính trong gia đình, lương khá cao nhưng anh luôn lo cho mẹ. Mẹ anh kinh doanh nhưng không có lãi, nợ nần chồng chất. Anh hiện ôm số nợ lớn cho mẹ nên chúng tôi không có khoản tiết kiệm nào. Tôi chấp nhận việc chồng lo tài chính cho mẹ, vì bà không có chồng lo nên tôi thương. Tuy vậy, tôi yêu cầu anh dành ra một chút để tiết kiệm, khi trả nợ cho mẹ thì chia sẻ với tôi. Anh không đồng ý, nói nợ nần là chuyện riêng của mẹ, không chia sẻ được. Anh luôn lấy lý do tôn trọng quyền riêng tư để không cho tôi xem điện thoại, không có tài khoản chung, không đụng vào máy tính của anh. Ngoài ngủ cùng giuờng, vợ chồng tôi chẳng có gì chung.

Thời gian gần đây, tôi gây áp lực, muốn biết tài chính của anh là bao nhiêu, chi vào việc gì, chia sẻ để hai vợ chồng bàn bạc. Anh không chấp nhận, nói đó là chuyện riêng. Tôi khóc rất nhiều, nói nếu anh không chia sẻ với vợ những chuyện quan trọng thì ly hôn. Anh đồng ý, bảo tôi cứ đi, anh không giữ. Anh kể chuyện này cho mẹ chồng biết. Bà gọi tôi lên phòng nói chuyện riêng. Bà nói: “con đến với nó vì tiền và muốn gom hết tài sản của con trai mẹ à. Con muốn biết tài chính của nó rồi con lấy hết theo thằng khác, làm sao mẹ trở tay kịp. Con muốn quản lý nó hả? Nó là con của mẹ, con quên chuyện đó trong đầu đi. Nếu ở không được thì đi, mẹ không giữ”.

Nghe những lời nặng vậy, tôi không kiềm được có hỏi “con lấy chồng hay lấy mẹ”. Chưa dứt câu, bà đã rất giận. Trong cuộc nói chuyện, tôi nói thêm được câu nữa là: “Chúng con lớn rồi, có tâm tư nguyện vọng, chính kiến riêng. Thời buổi bây giờ, giáo viên làm sai, học sinh còn có thể nói mà mẹ”. Rồi tôi gọi về cho mẹ đẻ bảo “mẹ chồng con nói vậy, mẹ dạy con cách nói chuyện đi”. Mẹ chồng xuống nhà la lớn, nói tôi hỗn. Chồng tôi nghe vậy cũng bảo tôi láo, bất hiếu và bắt xin lỗi bà. Tôi không đồng ý vì làm theo khác nào thừa nhận bà đúng.

Trước đây, mọi việc trong nhà tôi đều nghe theo sắp xếp của mẹ chồng và làm hết nên bà cư xử nhỏ nhẹ. Tháng 6 vừa qua, tôi nhận thêm việc nên không còn sức làm hết mọi việc như trước, thái độ của bà khác hơn. Chồng tôi luôn nghe theo mẹ và không bao giờ đứng về phía vợ, dù đúng hay sai. Khi tôi xin ra ở riêng, mẹ chồng không cho, bắt chồng tôi chọn mẹ hoặc vợ, nếu chọn tôi, bà sẽ tự vẫn. Chồng nói với tôi rằng mẹ chỉ có một, vợ có thể thay thế. Anh muốn tôi lấy lòng bà. Mỗi lần vợ chồng cãi nhau, anh đều kể cho mẹ nghe. Tôi từng góp ý nhưng vô ích. Tôi có quá đáng không? Chồng tôi làm vậy và có suy nghĩ đó thì có bình thường không? Tôi có nên tiếp tục cuộc hôn nhân này nữa không? Nếu tiếp tục, tôi phải làm gì, hoặc nói gì để chồng hiểu và thay đổi, công bằng hơn. Nhờ chuyên gia tư và độc giả vấn giúp tôi.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here